Nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng chia sẻ rằng, trong những tháng ngày đằng đẵng ấy, ông không còn nhớ nổi mình đã trải qua bao đêm dài trăn trở của nước Nga mênh mông. Ông đã từng ngả lưng trong những cánh rừng đêm hè ấm áp, từng cuộn mình trong lều da bạt khi xung quanh tru lên những tiếng sói săn mồi hay từng duỗi chân bên những bếp lửa rực hồng tận cực Bắc lạnh dưới 50 độ âm, chỉ mong tìm được con. Có những lúc tưởng như sức tàn lực kiệt, nhưng ông vẫn không ngừng hi vọng. Với ông, từ phút đầu tiên sau khi biết tin con mất tích, ông vẫn tin rằng, con gái vẫn còn sống, dù những nỗ lực tìm kiếm của ông đều đi vào ngõ cụt.
Một ngày, cơ duyên đã giúp ông được biết đến nhà tiên tri mù Baba Vanga ở tận đất nước Bulgaria xa xôi, lời tiên đoán của bà đã gieo vào ông niềm tin vững chắc cho đến tận bây giờ. Nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng kể lại: Năm 1996, một người bạn của ông là nữ hiệu phó Trường đại học Tổng hợp Sofia (Bulgaria) khi sang làm Tiến sĩ Khoa học ở Trường đại học Lomonosov đã biết được câu chuyện của ông. Người bạn này đồng thời cũng là bạn thân của trợ lý của nhà tiên tri Vanga. Quá xúc động và đau lòng trước chuyện đời ông, người bạn đã nhờ trợ lý của bà Vanga truyền đạt lại câu chuyện với nhà tiên tri.

Trước đó, ông đã được nghe rất nhiều câu chuyện về nhà tiên tri nổi tiếng với những tiên đoán trước về số phận con người, nhưng được gặp bà là điều mà ông không tưởng đến. Thời điểm đó, chỉ có những nguyên thủ quốc gia mới có cơ hội gặp nhà tiên tri Vanga. Nhưng khi nghe kể về câu chuyện của Nguyễn Huy Hoàng, bà Vanga đã cho vợ chồng ông một cuộc hẹn.
Phải vất vả lắm, vợ chồng ông mới sang được Bulgaria. Nhưng khi ra đến sân bay, ở cửa soát vé, ông mới ngã ngửa ra, nhân viên sứ quán Bulgaria đã quên không đóng dấu vào visa của vợ chồng ông. Lại một lần nữa, ông tin vào duyên số, rằng, ông chưa có duyên để được gặp bà Vanga. Bất lực rời sân bay trở về nhà, con đường đó đi qua nhiều khu rừng hun hút, Nguyễn Huy Hoàng thấy bước chân mình, trái tim mình trĩu nặng… Không cầm lòng được trước nỗi đau khổ của Nguyễn Huy Hoàng, người bạn Bulgaria của ông một lần nữa đến nhờ bà Vanga. Nhà tiên tri đồng ý xem số phận cho con gái ông thông qua đồ vật.
Theo lời chỉ dẫn của nhà tiên tri Vanga, Nguyễn Huy Hoàng lấy 3 viên đường nén đặt vào lòng bàn tay mình. Bà Vanga căn dặn: “Người cha phải truyền được năng lượng qua những viên đường đó”. Nhớ lời của nhà tiên tri, khi đặt 3 viên đường nhỏ trong lòng bàn tay, Nguyễn Huy Hoàng úp bàn tay còn lại lên, ông ngồi tĩnh lặng và truyền năng lượng. Cho đến khi bàn tay nóng ran, ông bỏ 3 viên đường vào một chiếc lọ thủy tinh, có nắp đậy kín. Sau đó, ông gửi lọ đựng 3 viên đường, cùng hai món quà tặng là một chiếc khăn quàng Nga và một con búp bê đến bà Vanga.
Khi nhận được 3 viên đường ông gửi, bà Vanga mở ra và đặt chúng vào lòng bàn tay mình và nắm chặt. Thông thường, khi tiên đoán số phận cho những ai trực tiếp đến gặp mặt, bà Vanga thường đốt nến làm lễ và cảm nhận năng lượng trực tiếp từ người đó. Tuy nhiên, khi đặt 3 viên đường của ông gửi trong tay, bà Vanga tĩnh lặng trong giây lát, rồi bắt đầu tiên đoán. Những lời nói của bà lúc ấy đều do người trợ lý ghi lại và sau này gửi về cho ông Hoàng.

Bức thư của bà Vanga nói rõ: “Ta không thể nói cho anh biết anh sẽ tìm được con gái của anh như thế nào nhưng con bé vẫn còn sống. Và vợ chồng anh sẽ gặp lại con bé ở nước Nga!”. Bà Vanga đã nhận chiếc khăn choàng như một món quà từ ông Hoàng, nhưng đã trả lại con búp bê như một món quà dành cho Quỳnh Nga sau này. Theo lời người bạn Bulgaria, thời điểm đó bà Vanga đã rất yếu vì tuổi già. Kể từ đó, trong lòng nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng lại thêm một niềm hy vọng lớn lao, rằng một ngày nào đó, khi ông đang bước đi trên đường, như trong chuyện cổ tích, ở một góc phố nào đó, cô con gái đầu lòng của ông sẽ xuất hiện trước mặt ông trong niềm vui òa vỡ.

